Chatbot NTTU

Hành trình cõng mẹ đến trái ngọt tri thức của tân dược sĩ Phạm Trung Trí Dũng

NTTUCha qua đời chỉ một tháng trước ngày bảo vệ khóa luận, mẹ đang điều trị bệnh nặng, nhưng Phạm Trung Trí Dũng – sinh viên Khoa Dược Trường ĐH Nguyễn Tất Thành – vẫn tốt nghiệp loại xuất sắc. Hình ảnh anh cõng mẹ lên sân khấu nhận bằng là dấu ấn của một hành trình đi giữa giảng đường và bệnh viện.

Trong lễ tốt nghiệp của Trường ĐH Nguyễn Tất Thành mới đây, khi các sinh viên lần lượt bước lên bục nhận bằng, hội trường bỗng lặng đi trước một khoảnh khắc đặc biệt. Phạm Trung Trí Dũng không đi một mình. Trên lưng anh là người mẹ gầy gò sau thời gian dài điều trị bệnh.

Dũng cúi người để mẹ vòng tay qua cổ mình. Từng bước chậm rãi của anh trên sân khấu như tái hiện cả một hành trình dài mà hai mẹ con đã đi cùng nhau suốt những năm tháng đầy biến cố.

Ít ai biết rằng, phía sau tấm bằng Dược sĩ loại xuất sắc ấy là những tháng ngày Trí Dũng phải cùng lúc đối diện với khóa luận tốt nghiệp, nỗi đau mất cha và cuộc chiến bệnh tật của mẹ. Một hành trình đầy nước mắt, nhưng cũng cho thấy nghị lực của một người trẻ đã chọn đi đến cùng với con đường mình theo đuổi.

Phạm Trung Trí Dũng cõng mẹ bước lên bục nhận bằng tốt nghiệp – khoảnh khắc lắng đọng khép lại hành trình nhiều năm đi giữa giảng đường và bệnh viện

Từ quầy thuốc nhỏ của mẹ đến giấc mơ khoác áo blouse

Trí Dũng sinh ra và lớn lên trong một gia đình gắn bó với nghề dược. Mẹ anh là dược sĩ, nhiều năm làm việc ở một nhà thuốc nhỏ tại quê nhà Gò Công (Tiền Giang cũ). Tuổi thơ của Dũng gắn với mùi thuốc, với những buổi tối mẹ cặm cụi kiểm tra đơn, phân loại từng vỉ thuốc, từng lọ siro.

“Ngay từ nhỏ mình đã thấy mẹ rất nghiêm túc với nghề. Chỉ một liều sai cũng có thể ảnh hưởng đến tính mạng người khác. Điều đó khiến mình sớm hình thành sự tôn trọng đặc biệt với ngành dược”, Dũng kể.

Tốt nghiệp phổ thông, Dũng không đi học đại học ngay như bạn bè mà nhập ngũ thực hiện nghĩa vụ quân sự. Hai năm trong môi trường kỷ luật rèn cho Dũng tính bền bỉ, nhưng cũng khiến việc quay lại với sách vở sau đó trở nên vất vả hơn.

Khi chính thức trở thành sinh viên Khoa Dược, Trường Đại học Nguyễn Tất Thành, Trí Dũng bước vào một thế giới hoàn toàn khác: những môn học nặng về hóa học, dược lý, bào chế, kiểm nghiệm; những ca thực hành trong phòng thí nghiệm đòi hỏi sự chính xác tuyệt đối.

“Có lúc mình thấy bản thân chậm hơn các bạn vì đã rời việc học quá lâu. Nhưng mình nghĩ nếu đã chọn con đường này, không có lý do gì để bỏ giữa chừng”, Dũng nói.

Dũng chọn cách học đều đặn, chia nhỏ khối lượng kiến thức. Thay vì học dồn, Dũng dành nhiều thời gian trong phòng thí nghiệm, học cách quan sát phản ứng hóa học, ghi nhớ từng quy trình bào chế, kiểm nghiệm thuốc.

Những kiến thức ấy không chỉ nằm trong sách vở. Chúng sớm trở thành “vũ khí” quan trọng khi gia đình Dũng bắt đầu bước vào giai đoạn khó khăn.

Người mẹ gầy yếu sau thời gian dài điều trị bệnh cùng con trai trong ngày tốt nghiệp – hình ảnh của sự hy sinh và tình mẫu tử bền bỉ

Khi giảng đường song hành cùng bệnh viện

Biến cố ập đến vào những năm cuối đại học. Cha Trí Dũng mắc chứng suy giảm trí nhớ nghiêm trọng, không còn tự chăm sóc bản thân. Gần như mọi sinh hoạt đều phải có người bên cạnh.

Chưa kịp thích nghi với việc đó, mẹ anh được chẩn đoán mắc bệnh nặng. Việc điều trị kéo dài khiến bà suy kiệt, ăn uống khó khăn, tinh thần lúc lên lúc xuống.

Từ đó, cuộc sống của Trí Dũng bị chia làm hai nửa. Một nửa ở TP.HCM với lịch học, lịch thực tập tại bệnh viện, nhà thuốc. Nửa còn lại ở Gò Công với những bữa cơm vội, những lần đưa cha đi vệ sinh, những buổi chở mẹ đến bệnh viện điều trị.

“Có ngày mình đi thực tập từ sáng đến chiều, tối bắt xe về quê. Đêm thì thức canh mẹ, sáng lại bắt xe lên trường. Có lúc mệt đến mức chỉ muốn ngủ một ngày thật dài, nhưng mình không dám cho phép bản thân gục ngã”, Dũng chia sẻ.

Nhờ học ngành Dược, Dũng có thể đọc và hiểu đơn thuốc, biết cách theo dõi tác dụng phụ của việc điều trị, biết khi nào cần báo bác sĩ. Những kiến thức trong giáo trình nay trở thành công cụ để anh chăm sóc chính người thân của mình.

“Ít nhất, mình không còn hoảng loạn khi nhìn những con số trên toa thuốc. Mình hiểu cơ thể mẹ đang chịu gì và phải chuẩn bị tinh thần ra sao”, Dũng nói.

Các thầy cô ở khoa biết hoàn cảnh của Dũng đã tạo điều kiện để Dũng linh hoạt hơn trong lịch học và thực tập. Bạn bè thay phiên giúp Dũng ghi chép bài vở, làm việc nhóm.

Nhưng rồi, biến cố lớn nhất vẫn đến. Chỉ còn đúng một tháng nữa là bảo vệ khóa luận tốt nghiệp, cha Trí Dũng qua đời sau thời gian dài bệnh nặng. “Khoảnh khắc đó mình thấy như mọi thứ sụp đổ. Nhưng nếu mình gục ngã, mẹ sẽ không còn ai. Mình không có quyền dừng lại”, Dũng nói.

Dũng vừa lo tang cha, vừa chăm sóc mẹ sau các đợt điều trị, vừa hoàn thiện khóa luận. Có những đêm, Dũng viết báo cáo bên giường bệnh của mẹ, chờ từng đợt truyền dịch xong để đưa mẹ đi vệ sinh rồi lại quay về với máy tính.

Bằng tất cả nỗ lực, Dũng bảo vệ khóa luận đúng hạn, đạt kết quả xuất sắc và chính thức đủ điều kiện tốt nghiệp loại Xuất sắc.

Sau nhiều biến cố và mất mát, Trí Dũng vẫn vươn lên mạnh mẽ, xuất sắc hoàn thành chương trình học; đại diện Ban Giám hiệu Trường ĐH Nguyễn Tất Thành trao bằng tốt nghiệp loại Xuất sắc cho Trí Dũng trong buổi Lễ tốt nghiệp

“Trong nhiều năm làm giáo viên chủ nhiệm, tôi hiếm khi gặp một sinh viên nào có nghị lực và ý thức kỷ luật như Dũng,” Dược sĩ chuyên khoa II Nguyễn Thị Xuân Liễu – Trưởng bộ môn Quản lý Dược, Khoa Dược Trường ĐH Nguyễn Tất Thành, đồng thời là giáo viên chủ nhiệm của Trí Dũng chia sẻ. “Em không chỉ học giỏi mà còn sống rất có trách nhiệm với gia đình và chính tương lai của mình. Ngay cả khi phải vừa chạy giữa bệnh viện và giảng đường, em vẫn chưa từng buông lơi việc học. Hình ảnh Dũng cõng mẹ lên bục nhận bằng hôm nay không chỉ khiến nhiều người xúc động, mà còn là biểu tượng đẹp cho một người trẻ biết đứng vững trong nghịch cảnh và đi đến cùng con đường mình đã chọn.”

Ngày tốt nghiệp, người con cõng cả một hành trình yêu thương lên bục vinh quang

Trong lễ tốt nghiệp, khi Trí Dũng cẩn thận cõng mẹ bước lên bục nhận bằng, đó không chỉ là một khoảnh khắc xúc động, mà là sự khép lại của một chặng đường dài đi giữa bệnh viện và giảng đường. Ngày còn bé, người mẹ ấy từng bồng bế, chăm sóc và dõi theo con từ những bước đi đầu tiên. Hôm nay, người con đủ trưởng thành để trở thành điểm tựa, đưa mẹ mình đi qua một cột mốc quan trọng của cuộc đời.

Với Trí Dũng, việc cõng mẹ lên sân khấu xuất phát từ lòng biết ơn. “Nếu không có mẹ, mình đã không thể đứng ở đây”, Dũng chia sẻ. Từ quầy thuốc nhỏ ở Gò Công, những năm tháng tần tảo nuôi con ăn học, cho đến khi mang trong mình bệnh nặng nhưng vẫn gắng gượng động viên con hoàn thành khóa luận, mẹ chính là người đã âm thầm vun trồng cho ngày hôm nay.

Từ chính đôi vai đã cõng mẹ lên sân khấu ấy, Trí Dũng bước vào nghề dược với hành trang là tri thức, trải nghiệm và sự thấu cảm – trên mọi chặng đường phía trước sẽ luôn có mẹ lặng lẽ dõi theo

Dũng muốn mẹ là người cùng mình nhận tấm bằng ấy, bởi trong suy nghĩ của Dũng, đây không chỉ là thành quả của một mình bản thân Dũng, mà là kết quả của cả một đời hy sinh. Đó là những đêm mẹ thức cùng con bên sách vở, những lần mẹ chịu đau sau các đợt điều trị nhưng vẫn hỏi: “Hôm nay con học có mệt không?”. Tấm bằng Dược sĩ loại Xuất sắc vì thế không chỉ mang tên Phạm Trung Trí Dũng, mà còn mang theo bóng dáng người mẹ đã đặt cả cuộc đời mình vào ước mơ của con.

Từ chính đôi vai đã cõng mẹ lên sân khấu ấy, Trí Dũng bước vào nghề dược với nhiều hơn kiến thức: đó là trải nghiệm, là sự thấu cảm và là ý thức rõ ràng về giá trị của sự sống. Và đó cũng là nền tảng để một người trẻ tiếp tục đi xa trên con đường mình đã chọn.

Thực hiện: Cẩm Thạch 

Hình ảnh: Media và NVCC

Tin tức khácXem thêm