Nhật ký Mùa hè xanh 2018

Nhật ký Mùa hè xanh 2018

Thứ năm, Ngày 02 tháng 08 năm 2018 4:00 pm

Trước khi tham gia 1 ngày!

Mùa hè xanh? Màu áo xanh tình nguyện? – Có vẻ như đây là những từ ngữ quá đỗi xa lạ đối với một học sinh cấp ba ở tỉnh lên Thành phố học như tôi. Trước đây tôi chỉ biết Mùa hè xanh qua tin tức từ ti-vi mà thôi nên tôi luôn tò mò về các hoạt động khi tham gia Mùa hè xanh. Nhưng từ khi tôi trở thành sinh viên Trường Đại học Nguyễn Tất Thành thì những tò mò của tôi dần được giải đáp, hơn thế nữa tôi còn có cơ hội trực tiếp đăng ký tham gia Mùa hè xanh 2018.

Đây là lần đầu tôi được khoác trên vai màu áo ấy với dòng chữ Chiến sĩ tình nguyện Mùa hè Xanh 2018! Có lẽ các bạn không thể hiểu được cái cảm giác mà tôi cảm thấy bây giờ đâu, hào hứng, nôn nao, vui vẻ… rồi cả tá câu hỏi quanh quẩn trong đầu mình rằng mình sẽ ở đâu? Hoạt động những gì? Có nhiều bạn tham gia như mình không? Mình có quen ai trong số đó không? “Vâng vâng và mây mây”. Đêm trước hành trình Mùa hè xanh là đêm mà tôi trằn trọc khó ngủ, đồng hồ cứ tích tắc từng tiếng một khiến lòng tôi nôn nao đến nhường nào, tôi cứ mong cho thời gian trôi qua thật nhanh để khi mặt trời vừa ló dậy thì tôi sẽ bắt đầu cuộc hành trình của mình.

Mùa hè xanh ngày 23/7/2018, ngày thứ nhất!

Các bạn có biết điểm đến mà tôi sẽ đến là đâu không? Thật bất ngờ khi xuất hiện trước mắt tôi là 1 vùng bát ngát màu xanh của ruộng lúa, chen lẫn trong đó là một vài đóa sen hồng đang nở rộ dưới mặt ao. Và lúc này tôi nhận ra rằng tôi đang ở Đồng Tháp – vùng đất được mệnh danh là cội nguồn của thiên nhiên. Xuất phát từ 6h00 sáng, vượt chặn đường hơn 100km, trải qua biết bao lần bị “yêu thần” của xa lộ ngăn cản, cuối cùng chúng tôi đã có mặt tại Ủy ban Nhân dân xã Mỹ Tân, huyện Cao Lãnh, tỉnh Đồng Tháp, sau hơn 6 tiếng đồng hồ vật lộn với vị thần ấy (Chắc các bạn đang thắc mắc “yêu thần” xa lộ là gì đúng không nào, đó là chiếc đinh bé xinh nhưng kiến chúng tôi phải bực lên đấy) .

Đây không chỉ là lần đâu tiên tôi tham gia Mùa hè xanh mà còn là chuyến đi xa nhà nhất của tôi, chúng tôi được sắp xếp ở tại một trường THCS trong xã. Cũng không quá ngạc nhiên khi mình lại phải ở trường học, tôi đã được các anh chị tham gia chia sẻ về những chuyến đi trước của họ. Điều khiến tôi ngạc nhiên nhất là trong số 15 thành viên trong nhóm tham gia thì có đến 7 bạn là sinh viên năm nhất, vậy là không chỉ mình tôi tò mò về Mùa hè xanh mà còn có rất nhiều bạn giống tôi – đều là lần đầu tiên tham gia. Buổi sáng của chúng tôi trôi qua thật nhanh trên chiếc yên xe máy, cái mông của từng người như không còn dính vào da thịt nữa, chúng tôi đùa với nhau: “Chắc là nó rơi giữa đường rồi”. 

Tranh thủ vừa đến nơi, chúng tôi nhanh chóng dọn dẹp nơi mà mình sẽ ở trong 4 ngày sắp tới. Ăn uống rồi tắm rửa, nghỉ ngơi thì chúng tôi đã sẵn sàng cho công việc đầu tiên mà mình sẽ làm khi đến Đồng Tháp. Một sân chơi nhỏ được chúng tôi bài trí và dọn dẹp lại, các trò chơi và quà cũng được chúng tôi bố trí sẵn, chỉ là 1 sân chơi nhỏ thôi nhưng cũng thu hút khá đông các em nhỏ đấy chứ. Chúng tôi đã trao 10 suất quà cho các em nhỏ có hoàn cảnh khó khăn vươn lên trong học tập, và nhiều phần quà khác cũng được trao cho các em khi MC nghiệp dư như tôi ra hiệu phần trò chơi bắt đầu. Các phần quà đã hết cũng là lúc mà chúng tôi phải kết thúc các trò chơi, nét buồn trên gương mặt các em hiện lên vì vẫn chơi chưa đủ, nhưng tôi rất bất ngờ khi các em “tay xách nách mang” những phần quà chạy về nhà. Vậy là công việc ngày đầu tiên của chúng tôi kết thúc, ăn uống, tắm rửa, ngồi trò chuyện các thứ rồi chúng tôi cùng nhau tập hợp lại để trao đổi với nhau về công việc của ngày hôm sau.

Và một ngày tại Đồng Tháp đã kết thúc khi tôi chìm vào giấc ngủ với những giấc mơ về một ngày trôi qua thật vui vẻ và tươi đẹp.

Cao Lãnh – Đồng Tháp, ngày thứ 2 (24/7/2018)!

Chúng tôi bừng dậy sau tiếng gọi của anh chỉ huy phó, tiếng rất nhỏ nhưng tôi không thể “nướng” thêm một giây nào nữa. Sau khi vệ sinh cá nhân, tắm rửa các thứ thì tôi đã tỉnh táo, chợt nhớ hôm nay là ngày mà tôi cùng các đồng đội sẽ phơi mình ngoài nắng. Chao ôi cái cảm giác ấy! Haizzz… Cũng may là tôi cùng đồng bọn có mang theo “kem chống nắng tỷ tỷ”, thế mà làn da của chúng tôi vẫn ngăm ngăm màu đen. Ôi đau lòng quá đi chứ hu hu hu…).

Cả ngày hôm nay, chúng tôi và Hội liên hiệp phụ nữ xã Mỹ Tân cùng nhau trồng hoa ven hai bên con đường mới được xây dựng tại xã. Nghe công việc trồng hoa tuy dễ nhưng thật sự nó không dễ như tôi nghĩ. Chúng tôi phải sử dụng “len” (là cái xẻng do dân địa phương gọi) đào từng cái hố một để trồng những loài hoa hai bên đường. Làm thì mệt vậy thôi chứ nụ cười mà chúng tôi cất lên đều không ngớt cả con đường, người dân thấy chúng tôi làm việc cũng từ trong nhà bước ra xem, ủng hộ và giúp chúng tôi một tay nữa.

Và tiếng cười vui hòa cùng những giọt mồ hôi mà các cô cậu sinh viên chỉ toàn cầm viết, chưa từng làm những việc nặng nhọc như thế này trôi qua nhanh chóng. Chúng tôi về lại chỗ nghỉ ngơi, tắm giặt rồi cùng nhau quây quần bên những hộp cơm được đặt sẵn, bữa cơm ấy có lẽ là

đêm vui nhất trong suốt thời gian chúng tôi ở Đồng Tháp. Là một cây hài ẩn mình, nay có đất dụng võ thì tôi đã khiến cho bữa cơm ấy không ai có thể ăn nổi, tiếng cười chen với những tiếng ho sặc sụa làm cho bữa cơm ấy thêm vui vẻ hơn bao giờ hết. Sau bữa cơm ấy chúng tôi lại cùng nhau ngồi hóng mát dưới các gốc cây, rồi bàn luận công việc cho ngày hôm sau. À quên nữa, chúng tôi còn cùng nhau chơi những trò chơi rất quen thuộc nhưng cũng thực sự rất khó khăn khi luật do chúng tôi đặt ra.

Có vẻ như tiếng cười chấm dứt là khi mọi người ngủ thiếp đi vì quá mệt.

Mỹ Tân – Cao Lãnh – Đồng Tháp, ngày tình nguyện cuối!

Hôm nay là ngày cuối cùng mà chúng tôi sẽ làm tình nguyện tại nơi đây.

Hướng tới kỷ niệm ngày 71 năm Ngày thương binh - liệt sĩ (27/7/1947 - 27/7/2018), chúng tôi đã thực hiện một công việc mà tôi cảm thấy ý nghĩa sâu sắc nhất. Chúng tôi đã đến 20 gia đình thương binh – liệt sĩ, thay mặt cho Trường Đại học Nguyễn Tất Thành trao tặng ảnh Bác Hồ, dù chỉ là một hành động rất nhỏ thôi nhưng nó lại thể hiện được tinh thần “uống nước nhớ nguồn”, luôn ghi nhớ công lao của của thế hệ cha anh đi trước đã đổ biết bao xương máu để bảo vệ mảnh đất mang tên Việt Nam. Chúng tôi còn được đến tận nhà của mẹ Chinh - bà mẹ Việt Nam anh hùng trong xã. Những tưởng chắc mẹ đã rất già và yếu lắm rồi nhưng tôi thực sự rất đỗi bất ngờ, trước mắt tôi là một mẹ Chinh còn rất khỏe và ăn rất tốt là đằng khác ấy chứ. Chúng tôi cùng nhau tụ tập lại nấu một bữa cơm, vui lắm các bạn ạ! Mọi người cùng nhau ngồi ăn cơm trưa như một gia đình. Có thể gọi là “bữa cơm trưa của gia đình nhà mẹ Chinh và những đứa con” vậy.

Công việc tình nguyện của chúng tôi lại tiếp tục, rời khỏi nhà Mẹ Chinh, chúng tôi tiếp tục công việc trồng hoa ven đường của mình. Nhưng lần này có vẻ khó khăn hơn, con đường còn rất nhiều cỏ chưa phác hết nên trồng hoa cũng chẳng dễ dàng gì. Và thêm một ngày nữa con đường ấy lại nhộn nhịp khi xuất hiện tiếng nói cười của chúng tôi.

Có vẻ như công việc tình nguyện ngày cuối cùng đã xong, chúng tôi lại có thêm thời gian rảnh rỗi để đi khám phá nơi chúng tôi ở. “Trời đất ơi!”. Đó là tiếng hét lên khi chúng tôi biết được quán nướng đầu đường bán một cặp chân gà chỉ có 4.000 đồng, “vâng vâng và mây mây” các thức ăn khác. Vì là rẻ hơn thành phố rất nhiều nên chúng tôi đã ăn một bữa no say, không chỉ vậy chúng tôi còn callvideo cho những đứa bạn ở thành phố thèm chơi nữa chứ. Mặc dù là bị chúng nó chửi rất nhiều nhưng tiếng cười mà chúng tôi phát ra luôn không ngớt.

À, còn một chuyện mà có lẽ tôi không thể không kể về một anh chỉ huy phó đi xin dừa cho cả đám uống nhưng chỉ có anh ấy và thêm một chị nữa thôi. Cây dừa thì nằm sát ao cá, các bạn cũng biết chuyện gì xảy ra rồi đó. Bủm một cái, anh ấy rơi xuống nước, mà ao cá lại là ao cá “tra” nữa chứ. Chúng tôi cười như điên dại khi nghe chị đi cùng kể lại và rồi chúng tôi cũng không nỡ uống những trái dừa ấy mà đem tặng cho anh bảo vệ của trường.

Và cậu chuyện ấy cũng trở thành chủ đề mà chúng tôi bàn luận, cười đùa suốt đêm để kết thúc ngày tình nguyện cuối cùng tại Đồng Tháp.

25/7/2018, ngày trở về!

Thức dậy sau những câu chuyện vui đã cười đùa suốt tối qua, chúng tôi lại chuẩn bị quần áo, đồ dùng để chuẩn bị quay về Thành phố. Chúng tôi đã mua sen rồi các thứ về để làm quà nữa chứ và lại tiếp tục đặt cái mông lên chiếc xe máy để bắt đầu về Thành phố.

Kết thúc một hành trình với rất nhiều điều “đầu tiên”, tôi đã học hỏi được rất nhiều, quen thêm rất nhiều bạn mới và được trải nghiệm những thứ mà tôi từng mong muốn được thỏa mãn. Một chuyến đi với rất nhiều nụ cười và niềm vui đã cho tôi cũng như các thành viên trong nhóm rất nhiều kỷ niệm với nhau. Và chuyến đi lần này có lẽ là chuyến đi mà tôi sẽ nhớ nhất. Nếu đang là sinh viên Trường Đại học Nguyễn Tất Thành thì bạn hãy một lần đăng ký tham gia Mùa hè xanh để thêm một mảnh ghép tươi đẹp vào giai đoạn thanh xuân của mình nhé!

 

Hồng Quang

Ngày 01/08 2018

Tag: